Truyện cười sưu tầm

Áo ngủ khiêu gợi 

Một cặp tình nhân mới cưới. Cô nàng nằm trên ghế đợi chồng đi làm về, khi anh ta bước vào và nhìn thấy vợ nằm khỏa thân trên ghế. Cô ta mỉm cười nói
"Anh có thích cái áo ngủ em đang mặc không?"
Anh chồng cười khoái trá và họ làm tình đắm đuối. Điều họ không ngờ là mẹ chồng đứng ngoài cửa sổ chứng kiến hết sự việc. Bà lẳng lặng về nhà và làm y theo cô con dâu, khi chồng về bà mỉm cười hỏi
"Anh có thích cái áo ngủ em đang mặc không?"
Ông nhăn mặt nói
"Bà làm ơn ủi nó đi"
 

Thời trang của vợ 

Vợ chồng nhà văn tới thăm bạn, khi họ gặp nhau, chủ nhà niềm nở khen:
- Chà! Chị thật đẹp với bộ quần áo và chiếc ô, hài hoà và tinh tế như một bài thơ!
Ông chồng ngậm ngùi hòa theo:
- Vâng, đó là khía cạnh thẩm mỹ. Còn về giá trị, chúng bằng... 5 bài thơ và một truyện ngắn!

Cô vợ xinh đẹp về đến nhà thấy anh chồng nằm bất tỉnh ở cửa, tay nắm chặt một tờ hoá đơn, bên cạnh là một hộp các tông lớn. Nàng không hề hoảng hốt hay ngạc nhiên mà reo lên thích thú:
- Ôi! Vui quá! Thế là chiếc áo khoác lông chồn của mình đã được gửi đến rồi.

- Ôi! Cái mũ của cô lộng lẫy quá! Chắc là đắt kinh khủng?
- Đúng thế, giá mà chị nghe thấy tiếng thét của chồng em, khi người ta báo cho anh ấy giá chiếc mũ này!

 *       Trứng Ngót

 

Một chị nọ cả đời chưa quen nấu ăn.  Chị mới về làm dâu hôm trước, hôm sau mẹ chồng đã bảo đi luộc rau muống.  Luộc một nồi to tướng nhưng lúc vớt ra chỉ còn già một dĩa.  Chị ta sợ mẹ chồng ngờ là ăn vụng nên ngồi xuống bưng mặt khóc.  Mẹ chồng nghe thấy khóc liền hỏi:

- Có chuyện gì mà khóc?

Chị trỏ dĩa rau nói rằng:

- Con luộc một nồi rau đầy không biết sao chỉ còn có thế thôi!

Mẹ chồng cười:

- Ngờ gì chứ, thế thì chẳng làm sao!  Ấy là rau ngót đi đấy mà, bao giờ mà chả thế!

Lần sau, mẹ chồng bảo chị luộc 5 quả trứng.  Trứng chín chị ta ăn nghiến đi hai quả.  Đến bữa, mẹ chồng ngạc nhiên hỏi:

- Sao luộc 5 quả mà chỉ còn lại có 3?

Chị ta thản nhiên trả lời:

- Tại nó ngót đi đấy, mẹ ạ!

*       Tham Lam

Có một anh hễ ngồi vào mâm là chúi mũi gắp lấy gắp để, không nghĩ đến ai cả.  Chị vợ lấy làm xấu hổ, nhiều lần khuyên chồng ăn uống phải từ tốn, nhưng anh chồng vẫn không chừa được thói ấy.

Một hôm, nhà bố vợ có giỗ, hai vợ chồng đưa nhau về ăn cỗ.  Chị vợ sợ anh chồng ăn uống thô lỗ thì xấu mặt với anh chị em, liền nghĩ ra một cách lấy một sợi dây, một đầu buộc vào chân chồng, còn đầu kia chị ta cầm lấy và dặn:

- Hễ bao giờ tôi giật dây mới được gắp nhé!

Anh chồng gật đầu, đồng ý.

Quả nhiên, lúc ngồi vào mâm, mọi người thấy anh này ăn uống từ tốn, lịch sự.  Chị vợ ngồi dưới bếp, vừa dọn dẹp, vừa giật dây.  Đôi lúc mải làm, quên không giật, anh chồng cứ ngồi ngây ra nhìn các món ăn mà nhỏ dãi.  Bố vợ phải gắp thức ăn cho.

Đến giữa bữa, một con gà chạy qua chẳng may vướng phải dây, co chân giật, gỡ vẫn không được.  Ở trên nhà, anh chồng thấy giật lia lịa, vội vàng cắm đầu gắp.  Càng gắp thấy dây càng giật tợn, tưởng chị vợ cho ăn thả cửa, anh ta vơ luôn cả đĩa thức ăn mà trút cả vào bát!

*       Lại Mọc Ra Rồi

Có một chàng nhà nghèo đi hỏi vợ gặp phải nhà gái đòi thách rất nhiều thứ.  Cha mẹ buồn lắm, vì cho rằng cả đời mình chẳng bao giờ có và nếu đi vay thì bao giờ mới trả hết nợ.  Anh ta bảo cha mẹ rằng:

- Cha mẹ cứ đi vay cho con.  Cưới xong một tuần con lại trả lại.

Cưới vợ xong, đêm đầu tiên anh chàng âu yếm vợ cuồng nhiệt, nhưng chỉ âu yếm xong rồi lăn ra ngủ.

Đêm hôm sau và mấy đêm tiếp theo cũng vẫn thế.  Thấy lạ, chị vợ tò mò nhân lúc chồng ngủ sờ vào chỗ kín của chồng thì thấy nhẵn lỳ chẳng có gì cả.  Buồn quá chị khóc hu hu.

Sáng dậy chị chàng về nhà bố mẹ đẻ khóc lóc mà nói:

- Đàn bà lấy chồng đâu cần của này, của nọ.  Nay ở nó chẳng có cái của đàn ông, vậy xin cha mẹ trả lại đồ cưới để xin cho con về nhà với cha mẹ còn hơn.

Bố mẹ tin lời con gái, mang đồ thách cưới sang trả để xin cho con gái về.  Sau khi nhận lại đồ dẫn cưới, anh chồng nói lại:

- Vợ chồng sống được với nhau hay không âu cũng là cái số giời, xin nàng hãy ở lại cùng ta một đêm nữa để ngày mai về cũng chưa muộn.

Chị vợ nghe bùi tai, đồng ý.

Đêm ấy, anh chàng tháo chiếc mo cau mà mình đã bịt vào chỗ kín đi.  Đêm đó chị vợ được mãn nguyện hoàn toàn.  Sáng hôm sau, chị ta một mực không trở về nhà nữa.  Bố mẹ đẻ sang đón mấy lượt cũng không về, gặng hỏi mãi lý do, cuối cùng bí quá, đỏ mặt ngượng ngùng chị ta nói:  - Vì ... nó lại mọc ra rồi ạ.

*       Đặt Vòng

Bà vợ thực hiện kế hoạch hoá gia đình, đi đặt vòng tránh thai.  Ông chồng hỏi:

- Họ đặt vòng to hay nhỏ?

- To nhỏ nào ai nhìn thấy, ai đo!

Chồng hỏi lại:

- Vòng đó làm bằng gì?  Nhựa hay sắt mạ nhỉ?

- Hình như i-nốc, vì lúc đặt lên đĩa nó kêu leng keng.  Chồng giật thót người:

- Ấy chết, bà phải bảo họ đổi lại vòng nhựa đi, mình là nông dân hay đi ngoài đồng gặp mưa bão, sét nó bắt i-nốc đánh chết tươi đấy.

*       Nhắm Mắt Và Mở Mắt

Sau một cái hôn nồng nàn, cô gái gục đầu vào ngực người yêu nhõng nhẽo:

- Anh này!  Tại sao lúc nãy hôn nhau, mắt em lại nhắm lại, còn anh cứ mở trừng trừng?  Có phải là anh từng trải quá rồi phải không?

- Em nhắm mắt sao lại biết anh mở mắt?

Cô gái có vẻ hơi phật ý:

- Anh cứ giải thích đi, vì sao anh mở mắt?

Chàng trai trả lời:

- Vì anh muốn ngắm em lúc mắt nhắm lại xinh và duyên đến tuyệt vời, mắt em càng nhắm nghiền, lại càng xinh, càng duyên.

- Ba hoa!

- Thật đấy.  Không tin lúc nào đứng trước gương, em cứ nhắm mắt lại mà ngắm xem có đúng như anh nói không!

*       Vào Đề

Thấy giáo vào lớp.  Cả lớp im lặng.  Thầy lẩy Kiều:

"Trăm năm trăm cõi người ta
Đời người chỉ có thở ra hít vào"

Học sinh cười.  Thầy lại lẩy tiếp:

"Trăm năm trăm cõi người Lào
Đời người cũng phải hít vào thở ra"

Học sinh cười ầm lên.  Thầy cao hứng lại lẩy thêm:

"Trăm năm trăm cõi người Nga
Suốt ngày cũng phải thở ra hít vào".

Học sinh lại cười vang.  Thầy chỉ một học sinh hỏi:  hít-thở-thở-hít là hiện tượng gì?

- Thưa thầy, dạ, là thở-hít-hít-thở ạ.

- Không phải!  Hít-thở tức là thở cái gì.  Thở hít không khí?  Có phải lá phổi không nào?  Phổi là bộ phận gì, là bộ phận thuộc hệ hô hấp của con người.  Cá em giở sách ghi đầu bài:  Hệ Hô Hấp.

*       Giống Nhau

Nằm bên người tình, người đàn ông chỉ muốn được ngủ.  Người phụ nữa chẳng chịu ngủ cho, ngược lại cứ ôm ghì lấy và thì thào:

- Anh yêu quí, anh là của mình em thôi nhé.

- Tất nhiên là một mình em.

- Em mà biết anh ngủ với đứa nào khác, em sẽ giết anh!

Bực mình, người đàn ông cáu nhẹ:

- Sao lại giống nhau đến thế.  Nếu phụ nữa mà giết được người thì đêm nay làm sao anh còn sống để ngủ với em nữa?

*       Tửu Sắc

Một anh nọ nghe lỏm người ta lúc ngồi ăn hay nói đến "tửu, sắc".  Anh ta biết "tửu" là rượu, còn "sắc" thì anh ta đoán là cơm, đã nói rượu thì phải nói đến cơm, chứ còn thế nào nữa!

Một bữa, có người bạn mời anh ta ăn giỗ.  Rượu ngà ngà, anh lên mặt biết chữ, nói với bạn:

- Thôi, cho "sắt" ra đây chớ!

Bạn ngờ là anh ta rượu say muốn đi chơi gái, bèn nói:

- Vâng, cứ uống rượu đi đã ... Rồi thế nào cũng có sắc.

Anh ta được thể càng lè nhè:

- Có "tửu" thì phải có "sắc".  Không có "sắc" thì cồn cào không chịu được.

Bạn vừa cười vừa ép anh ta uống rượu thêm.

Đợi hoài không thấy cơm đưa ra, anh ta giục:

- Thôi, cho "sắc" ra đi.  Tôi không nín được nữa rồi!  Thứ nhất cho tôi "sắc" nóng, thừ nhì "sắc" nguội bằng không có, thì cho tôi "sắc" sém cũng được mà!

Vừa lúc đó, vợ anh bạn bưng liễn cơm ra.  Anh ta trông thấy mừng quýnh, một tay vỗ đùi, một tay chỉ liễn cơm, nói:  - Phải vậy chớ!  Chẳng "sắc" là gì kia!

Bạn cho là anh muốn ghẹo vợ mình, nổi khùng:

- À, mày muốn "sắc" của tao à! "Sắc" này, "sắc" này!

*       Gửi

Một ông chủ muốn tằng tịu với đứa ở, nhưng nếu ở nhà sợ vợ biết.  Một hôm đi làm đồng xa, ông ta nghĩ ra kế viết giấy cắm khắp nơi đề chữ là "ở đây cấm đái!".

Mãi làm việc, tới quá trưa, đứa ở mót đái chạy sang cánh đồng bên cạnh thấy đề "ở đây cấm đái" chạy sang bên cũng thấy vậy, lúng túng chạy về cánh đồng của mình.  Ông chủ đoán ra ý liền bảo "Hôm nay người ta cấm đái ở đồng, ai mà đái là bị phạt nặng đấy.  Tốt nhất là mày chạy về nhà mà đái".  Cô gái tưởng thật định chạy về nhà, ông chủ gọi giật lại bảo:

- Từ đầy về nhà xa đến nửa buổi, tao cũng mót đái lắm, nhưng cả hai cùng về th ì ai trông đồng cho, hay là mày cho tao gửi, hoặc nếu không mày không cho gửi thì tao về đái trước, sau đến lần mày về.

Cô gái thì buồn đái quá, nếu phải đợi ông chủ về trước thì đến mót ra quần mất, nghĩ vậy đành hỏi:

- Gửi là gửi thế nào?

- Gửi là mày cho gửi của tao vào của mày, của tao ở trên, của m`y ở dưới, mày mang về đái hộ luôn của cả tao và của cả mày.

Sau khi cho gửi xong, cô gái chạy vội về nhà, chỉ kịp vào đến sân là đái tè ra.  Đang đái, cô vội đứng dậy tìm chỗ khác miệng lẩm bẩm "của ông này", "của tao này".  Bà chủ nghe vậy liền hỏi "sao lại của ông, của tao"?  Cô gái giải thích:

- Ông gửi cho con đái hộ cho ông nên con phải để riêng ra ạ.

*       Chân Trời

Mẹ ngồi xem ti vi, con học bài "Đàn cò trắng", bỗng hỏi mẹ:

- Mẹ ơi, trời có chân không hả mẹ ?

- Không! Trời bao la bao bọc lấy cả quả đất thì sao có chân.

Con cãi lại:

- Hôm qua bố đưa cô thư ký về nhà.  Bố đóng cửa lại mà con vẫn nghe thấy bố bảo "Trời!  Chân tuyệt vời", lát sau bố lại kêu "Trời ơi!  Làm ơn giang 2 chân ra!"

*       Chuyện Tếu Trong Bữa Ăn

Trong buổi ăn liên hoan, chủ chi vui tính hay pha trò.  Ông ta chỉ từng món ăn rồi giới thiệu:

- Ngày xưa các cụ nói ăn gì bổ ấy, ăn thịt sẽ bổ thịt, ăn gân bổ gân, ăn xương bổ xương, ăn gan bổ gan... Nhìn thấy đĩa chim quay, ông ngập ngừng.

Một anh thanh niên đùa theo:

- Thế ăn chim quay thì bổ gì?

Chủ chi cười nói: - Ăn chim bổ chim!

Anh kia cố đùa: - Nhưng có người có chim đâu mà bổ ?

Chủ chi cũng tếu luôn: - Bổ cái này lây sang bổ cái kia chứ!

*       Đâu Có Họp Là Ta Cứ Đi

Ba ông cán bộ gặp nhau tại cuộc họp của một công tỵ  Tuy ba ông ở ba cơ quan khác nhau nhưng khá thân nhau, vì cuộc họp nào, ở đâu, ba ông đều có mặt.  Một ông nói:  - Có thơ châm biếm bọn ta đấy.

- Thơ thế nào?

Ông này đọc luôn "Sáng kính thưa, trưa kính gửi, hết họp kính mời".  Ông khác bảo: - Câu ấy đâu đã hay.  Tôi có câu này hay hơn, rồi ông đọc:

"Kính thưa, kính gửi, kính mời
Trong ba kính ấy ông xơi kính nào?
Kính thưa là kính tào lao
Kính gửi, kính mời, hai kính đều hay
Kính gửi là kính cầm tay
Kính mời là kính ông say bì bì".

Ông thứ ba vỗ đùi:  Tuyệt, hay tuyệt.  Chúng ta "đâu có họp là ta cứ đi"!

*       Đối Thoại

Cô gái đứng trước, ông già đứng sau, cả hai đang chăm chú xem phim ngoài bãi làng.  Một thanh niên đứng cạnh thò tay vỗ vào mông cô gái.

- Ông làm gì thế?

- Tôi làm tổ trưởng tổ phụ lão.

Cô gái quay lại xem phim.  Anh thanh niên lại vỗ nhẹ cái nữa.

- Ông già rồi, thôi việc ấy đi được rồi.

- Đúng thế, tôi muốn lắm rồi mà họ vẫn chưa cho.

Cô gái lại quay lên xem phim.  Anh thanh niên lại vỗ vào mông cô gái cái nữa.

- Nếu ông còn tiếp tục, tôi sẽ đi báo chính quyền.

- Thế còn gì bằng, tôi làm việc đó hoàn toàn ngoài ý muốn.

*       Người Nào

Một bà đi xem bói, thầy bói nói:

- Coi chừng năm nay bà sẽ bị chồng bỏ đấy!

Bà ta hỏi:

- Nhưng mà ông nào bỏ tôi chứ, ông ở Hà Nội hay ông ở Sài Gòn?

*       Khôn Ăn Cái, Dại Ăn Nước

Một chị đi chợ về, khi tới bên sông, thì trời đã tối hẳn.  Mùa đồng lạnh nên chủ đò nghỉ sớm, chị chàng loay hoay không biết tìm cách nào để sang được.  Thật không may, lúc ấy xuất hiện một trang "quân tử" dí dao vào cổ đòi tiền và đòi cả chuyện "trăng hoa" nữa.

Thân gái, đêm vắng, biết trông cậy vào ai, chị đành hạ giọng van nài năn nỉ:

- Thưa ông lớn, con đi chợ làm gì có tiền.  Còn cái kia, con cũng rất muốn chiều ông nhưng giá mà ông tìm cách nào đó đưa con sang được bờ bên kia, rồi con chiều ông thì hay biết mấy.

Nghe mủi lòng, "quân tử" ra điều hảo hán:

- Được rồi, mày ngồi trên vai tao, tao kiệu mày sang.  Nhớ là không được chạy đấy nhé.

Sang đến bờ bên kia, nước sông mùa đông lạnh, làm cái "của quí" bị ngâm dưới nước lâu, sun lại, "quân tử" nhìn chị chàng chằm chặp mà bất lực.

- Sao ông lớn đứng vậy?  Nếu ông lớn chê con, tha cho con thì con đi về.  Nói đoạn, chị bỏ đị để mặc gã đứng ngây người nhìn theo.

Đi một quãng xa, bấy giờ mới hết sợ, chị chàng tụt váy ngồi xuống tiểu tiện, để hở cả bộ mông trắng hếu.  Từ xa gã "quân tử" nhìn thấy bộ mông ấy bỗng trong lòng sóng dậy, co cẳng chạy theo gọi:

- Chờ tao với!  Được rồi!  Chờ tao với.

Chạy đến nơi thì chị ta đã đi xa rồi chỉ còn để lại một vũng nước lênh láng.  Bực quá, gã "quân tử" dí cái "của quí" của mình xuống vũng nước ấy, miệng lẩm bẩm:

- Khôn thì mày được ăn cái, dại phải ăn nước nghe chưa.

*       Đồ Ăn Cắp

Thấy con mang về một quyển vở khác, đẹp, bố hỏi con trai "lấy hay mua".  Con trai nói là lấy trộm ở văn phòng nhà trường, bà mẹ tru tréo lên:

- Sao mày lại hư thế hả con?  Người ta biết thì mày là đồ ăn cắp.  Thế tuần trước mười mấy quyển sổ tao lấy trộm ở cơ quan mang về cho mày đã dùng hết rồi sao?

*       Tùy Từng Việc

Giám đốc cơ quan thông tình với vợ trưởng phòng.  Một lần đang tự tình trong nhà thì anh trưởng phòng về.  Sợ bị bắt quả tang, giám đốc mở cửa sau, men bờ rào lom khom chạy ra ngoài.  Anh trưởng phòng nhìn thấy bóng người chạy bèn chạy đón đầu và hô:

- Đứng lại, tao có súng bắn chết giờ.

Giám đốc sợ quá đứng lại.  Anh trưởng phòng chạy tới, nhận ra thủ trưởng mình nên nói ngay:

- Giám đốc hả.  Thật xấu hổ, sao lúc nãy ông phải khom lưng mà chạy vậy?  Mọi ngày ở văn phòng, ông ưỡng người oai vệ lắm kia mà?

- Đúng!  Giám đốc đứng thẳng người lên nói:  - Tuỳ từng việc.  Anh cũng vậy thôi, sao những lúc anh lên văn phòng có bao giờ tôi thấy anh đứng thẳng đâu.  Anh còn khom lưng gấp mấy lần tôi thì có.

*       Chỉ Mong Có Vậy

Đạo diễn dặn:  Cảnh này là cô đang ngồi đọc sách, thật thơ mộng.  Một thằng trộm xuất hiện.  Nó ôm lấy cô, cô chống cự nhưng trước cái hôn nồng nàn của nó cô cảm thấy tình yêu và trở lại hôn nó thật.  Cánh tay lúc đầu đẩy nhưng sau cứ rộng ra theo sự phát triển của tình cảm.  Nhớ phải hôn thật nồng nàn.

Nữ diễn viên: - Ai sẽ đóng vai tên trộm?

Đạo diễn: - Diễn viên nam Hoàng!

Nữ diễn viên: - Ông khỏi lo đi, nếu là Hoàng thì chẳng cần phải tập nữa.  Tôi sẽ hôn còn nồng nàn hơn ý ông muốn.  Tôi đang chỉ mong có vậy!

*       Say Rượu

Anh chàng sang nhà bạn uống rượu, lúc về nhà vẫn cố ngồi nói chuyện với vợ.  Anh khoe:

- Nhà nó mới có cái nhà vệ sinh cực kỳ hiện đại.

- Hiện đại thế nào?

- Này nhé, lúc anh mở cửa ra đèn bật sáng.  Lúc đóng cửa lại điện tự tắt.  Nhưng có điều, nhà vệ sinh hơi nhỏ, anh ngồi cứ phải khom lưng.

Vợ kêu lên, chỉ vào tủ lạnh nhà mình:

- Có phải giống như thế này không?  Khổ quá ông đi ngoài vào tủ lạnh người ta rồi còn gì!

*       Thi Chim

Chuyện thi chim là hoàn toàn có thật, hàng năm từ lâu lắm rồi cứ vào mùa xuân ở Hà Bắc, Hà Nội... có Hội thi chim.  Xem từng đàn chim được thả ra tung cánh bay lên trời, rồi bay hàng dọc, hàng ngang, bay tít lên cao mà sung sướng.  Nhưng đứng nghe ông chủ xướng hò hét, vào nhịp thì không thể nào mà không cười được.

- Đề nghị các cụ, các anh có chim đứng vào hàng, kiểm tra xem chim mình có vấn đề trục trặc gì nữa không.

Anh trong ban tổ chức giọng cứ sang sảng:

- Khi nào chúng tôi có hiệu lệnh thì thả, đề nghị khi cởi chuồng, nân cao chim lên để mọi người nhìn thấy.  - Rồi đột nhiên anh quát: -  Xin mời mấy cụ bà và mấy cô mặc áo hồng, áo xanh không có chim đứng ra ngoài.  Tôi nhắc lại là là lúc này không phải là lúc xem chim, sờ chim, mà là ngắm, nhìn xem chim bay thế nào.

Mấy cô gái xấu hổ lui ra ngoài hàng.

Anh ban tổ chức lại huyên thuyên:  - Thi chim là một trò chơi mang tính truyền thống lâu đời của dân tộc, của điạ phương ta.  Trải qua một năm chăm sóc luyện tập, hôm nay chim ai khoẻ, chim ai cứng cáp trong cuộc chơi, chim ai đoạt giải sẽ được chứng kiến của bàn dân thiên hạ.

Rồi anh hô to:  - Các cụ, các anh có chim, đang giữ trong tay chú ý.  Chuẩn bị cởi chuồng.  Một, hai, ba!  Thả chim ra!  Thả chim ra!  Thả chim ra!

Hàng trăm con chim bay lên trời, hàng nghìn con mắt ngước mặt nhìn lên.  Tiếng mấy cô bàn tán:

- Chim hình xám, đầu trắng là chim của ai nhỉ?  Khoẻ quá, xem nó đạp cánh sướng quá kìa.

- Mạnh lên, mạnh nữa lên, lên cao đi, lên cao nữa!

Có người lại thắc mắc:  - Chim thi chạ thế này, mệt, tối có biết đường nào về ngủ với chủ không nhỉ?

*       Lý Sự

Có một ông bố chồng mất nết, già rồi mà vẫn có tính "dê".  Ở chung nhà có cô con dâu đang nuôi con mọn.  Mỗi lần, cô vạch áo cho con bú, là ông cứ kiếm cớ lân la lại gần để nhìn trộm.  Một lần, cháu đang bú, ông cứ đứng nhìn.

Cô con dâu nói:  - Bố đừng làm thế, nhỡ chồng con nhìn thấy thì lại phiền.

Ông già lý sự:  - Phiền gì?  Ngày xưa khi vợ tôi còn sống, chồng cô không chỉ nhìn mà còn ngậm vú vợ tôi, tôi có làm phiền gì nó đâu?

*       Mặt Như Mặt

Trong xóm Liều có bà buôn thúng bán mẹt, chanh chua, lắm mồm, vớ phải ông chồng bợm rượu, tính tình cục cằn, thô lỗ.  Việc gì trái ý, không phải là ông thượng cẳng tay, hạ cẳng chân ngay với vợ.  Một lần bị chồng đánh đau quá, bà lê ra ngoài đầu ngõ chửi đổng cho sướng mồm:

- Đồ vũ phu, đồ khốn nạn.  Đàn ông mà đánh vợ, bắt nạt vợ là đồ mặt...

Vừa chửi đến đấy, ông chồng từ trong nhà đi ra, mặt đỏ phừng phừng quá to:

- Đồ mặt gì? Mặt gì?

- Đồ mặt trời chứ còn gì nữa.  Ông thử hỏi mọi người xem, mặt ông có đỏ như mặt trời không nào?

*       Còn Chi Cột Buồm

Có anh chàng vừa có vợ lại vừa có "bồ" ở cùng cơ quan.  Một lần đi nghỉ mát, vì có vợ đi cùng thành thử anh ta không thể sang gặp cô "bồ" được.  Còn cô "bồ" cũng cảm thấy cô đơn, buồn tình rồi hát:

Thuyền ơi có nhớ bến chăng
Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền

Anh chàng nghe thấy cũng hát vọng sang giải bày:

Thuyền đây đã dựng cột buồm
Ngặt vì một nỗi đồn tuần bên sông

Chị "bồ" hiểu ý nhưng lại muốn "mách nước", liền hát:

Đồn tuần thì mặc đồn tuần
Đóng thuế một lần rồi nó cho đi

Anh chàng nghe vậy, buồn bã trả lời ngao ngán:

Vốn liếng anh có ra gì?
Nếu mà đóng thuế còn chi cột buồm?

*       Hay Quá

Hai vợ chồng nọ có đứa con đã năm tuổi mà cứ khóc nhề nhệ cả ngày.  Hôm ấy nhằm lúc thằng nhỏ đang khóc thì có người bạn đến chơi, người cha liền doạ:

- Con nín đi, nếu không ông ba bị bắt đó.

Người bạn biết ý liền trợn mắt nạt lớn, làm thằng nhỏ hết hồn núp mặt vào lòng mẹ rồi nín khóc luôn.

Mấy hôm sau tình cờ người chồng đi làm về sớm hơn lệ thường, vừa mở cửa bước vào thì thấy đứa con hớn hở chạy ra reo lên:

- Hay quá bố ơi!  Ông ba bị vừa mới bị mẹ nhốt vào tủ rồi.

*       Ông Anh Họ

Có anh thanh niên muốn tán tỉnh cô gái đã có chồng, thành thử toàn đến cơ quan không dám đến nhà.

Một lần anh gõ cửa phòng làm việc của cô gái.  Có một ông trung niên ngồi đấy hỏi:

- Anh là ai?  Có cần tôi nhắn lại cho!

- Thôi ạ!  Lúc khác cháu quay lại.  Bác cứ bảo có ông anh họ là được (anh ta nói dối).  Ông trung niên trả lời:

- Vâng!  Tôi là bố nó.  Nếu anh là anh họ, mời về nhà.  Nó đang ở nhà với chồng nó mới đi công tác về đấy.

*       Ai Bò Mặc Ai

Có một anh, vợ mới đẻ, em gái vợ ở quê đến chơi với chị để giúp đỡ nhà chị một tay.

Anh ta vốn có thói tòm tem.  Một đêm nọ, người em vợ nằm ở giường ngoài với cháu, anh ta toan bò đến dở sự nọ kia.  Chẳng may vợ nó biết, mới ru con rằng:

Con ơi con bú cho no
Hỡi người quân tử kia bò đi đâu?

Anh ta bèn hát lại rằng:

Đêm đông gà gáy o o
Anh chẳng ngủ được anh bò đi chơi

Người em vợ cũng ru cháu rằng:

Cháu ơi cháu ngủ cho no
Của dì, dì giữ ai bò mặc ai!

*       Ưng Cả Hai

Một cô ả kén chồng.  Có hai nơi đến hỏi, một anh gia đình buôn bán nhà giàu mà xấu, một anh gia đình công nhân nghèo mà đẹp trai.  Mẹ cô ả bảo:

- Mày ưng nơi nào ta gả nơi ấy!

Cô ả đáp:

- Con ưng cả hai.

Bà mẹ lấy làm lạ hỏi lại:

- Như vậy thì mày ăn ở ra sao?

Cô ả nói:

- Con đã tính kỹ rồi mẹ ạ!  Ban ngày thì ăn ở nhà anh buôn bán, ban đêm thì ngủ nhà anh công nhân.

*       Đố

Chị mắng em:

- Tao tiếc cho mày vừa đẹp vừa ngoan thế mà mày lấy thằng da đen.  Lại còn định theo nó bỏ nhà mình nữa.  Sao vậy hả em?

Em trả lời:

- Chả sao cả.  Em cho chị thử với nó xem.  Em đố chị mà bỏ được nó.

*       Thông Minh

Em gái đang học thuộc lòng câu ca dao, đọc tới câu:

- Bộ binh, bộ hộ, bộ hình
  Ba bộ đồ tình...

Nhìn vào thấy mấy anh bạn của anh trai đang ngồi nói chuyện, ngượng không dám đọc.  Có một anh thông minh đọc giúp:

- Ba bộ đồng tình... như sách giáo khoa.

(Chú thích:  Nguyên câu ca dao là "Bộ binh, bộ hộ, bộ hình.  Ba bộ đồng tình bóp vú con tôi")

  <!--[endif]-->*       Tưởng Của Em

 

    Ở một nông trường xa xôi hẻo lánh, có chị trót dại nhỡ nhàng mang "bầu".  Tuy vậy, chị ta vẫn sung sướng dù không có chồng nhưng có con sau này về già có con bầu bạn nhờ vả.  Thủ trưởng nông trường gọi lên bắt viết kiểm điểm.

    Chị công nhân thật thà trả lời thế này:

    - Thưa anh, bố mẹ em sinh ra em, em tưởng tất cả những gì dính trên người em là của em.  Bây giờ, anh bắt em kiểm điểm thì em mới biết là nó không phải của mình.  Nếu từ trước, anh nhắc nhở em là của cơ quan, không phải của em, thì em không dám tự tiện đem dùng như vậy đâu ạ.

*       Biết Rồi

    Sau tiệc cưới, hai vợ chồng lên giường đi ngủ.  Anh chồng hỏi vợ:

    - Ðố em, chữ Hán dán trên tường là chữ gì?

    Cô vợ trả lời: - Chữ Hỷ.

    Anh chồng nói:  - Không phải!

    Cô vợ cười lại nói:

    - Ðúng rồi, không phải chữ Hỷ mà là Nhị Hỷ, Tam Hỷ, Tứ Hỷ chứ gì?

    Anh chồng vẫn lắc đầu.  Cô vợ ôm lấy chồng lại nói:

    - Nếu vậy là chữ Ngũ Hỷ.  Ngủ Hỷ, ngủ đi anh.

    Qua đêm, sáng hôm sau cô vợ ghé vào tai chồng thì thầm:

    - Biết rồi!  Chữ ấy không phải là Nhị Hỷ, Tam Hỷ, Tứ Hỷ, Ngũ Hỷ mà là chữ Sướng Hỷ, đúng không nào?

*       Em Không Giận Nó

    Có anh chồng rất thương yêu vợ, nhưng tính tình lại cục cằn thô lỗ, việc gì trái ý là y như rằng mắng chửi, thậm chí đôi lần còn đánh cả vợ nữa.

    Một hôm, ban ngày hai vợ chồng cáu gắt nhau rồi dẫn tới xô xát.  Ban đêm, vợ giận nằm quay lưng lại với chồng.  Anh chồng lúc này nguôi cơn giận và bắt đầu làm lành.

    Ðầu tiên anh đưa chân gác lên hông vợ.  Chị vợ hất chân xuống và nói:

    - Không cho gác, chân này ban ngày đá người ta còn gác nỗi gì?

    - Anh chồng bỏ chân xuống và lại tiếp tục làm lành bằng cách choàng ôm lấy lưng vợ.  Chị vợ lại gỡ tay ra nói tiếp:

    - Ứ cho  ôm, tay này ban ngày định đánh người ta còn ôm iếc nỗi gì?

    Anh chồng không ôm vợ nữa nhưng cố nằm sát và hôn vào cổ vợ.  Anh lại bị vợ đẩy ra và nói:

    - Ứ ừ!  Không cho hôn đâu, cái mồm này ban ngày mắng người ta còn gì.

    Anh chồng đành nằm im.  Một lúc sau, chợt nghĩ ra rồi bật hỏi:

    - Cái gì của anh ban ngày nó không đúng vào người em thì em không giận nó chứ gì?

*       Hay Chữ

    Ở một nhà hàng nọ có cô chạy bàn nhanh mồm và vui tính.  Một hôm có một tốp khách vào ăn, cô ta nhanh nhẩu chạy tới giới thiệu các món ăn với khách:

    - Thưa các anh!  Nhà hàng em nổi tiếng các món ăn, món nào cũng ngon, món nào cũng có, món nào cũng ấn tượng.

    - Khác hỏi:  - Cơm!  Có cơm không?

    Cô ta trả lời:  - Ôi dào, cơm!  Cơm thì thơm nhau, món này ai cũng thích.

    - Vậy có rau không?  Ăn rau thì thế nào?  Khách lại hỏi:

    - Có rau!  Ăn rau thì đau nhau.  Các anh có biết vì sao ăn rau lại đau nhau không?  Vì nó rẻ, doanh thu ít hơn mà.

    - Vậy ăn cá thì sao?  Khách lại hỏi.

    - Ăn cá thì đá nhau !  Có nhiều đạm ăn cá khoẻ dễ đá nhau.

    - Vậy ăn tôm?  Khách lại hỏi.

    - Ăn tôm thì ôm nhau.  Tôm lúc hấp, lúc luộc hoặc nướng xong cứ co quắp lại như người ôm nhau ấy mà.

    - Nếu vậy tôi ăn thịt.  Ăn thịt thì sao nhau?  Khách lại hỏi.

    - Ăn thịt thì... thì... Cô gái ngượng ngùng không biết trả lời ra sao.

    Khách vội đỡ lời:

    - Ăn thịt thì nhộn nhịp khắp các cơ quan chứ gì?

*       Còn Lạ Gì Nó

Một chị hớt hải chạy đến trạm cảnh sát báo cáo về việc mất trộm.  Anh cảnh sát hỏi:

- Chị mất vàng và tiền phải không?

- Ðúng vậy!

- Chị để đâu mà mất, trong tủ hay trong va ly quần áo.

- Tôi để trong người, chỗ này này.  Chị vừa nói vừa vạch áo mình ra để hở chiếc áo coóc-xê với những đường chỉ khâu rất vụng làm chỗ giấu tiền của.

- Thế nó lấy lúc chị đang ngủ?

- Không ngủ!  Tôi thức đấy chứ.  Nó ôm lấy tôi, âu yếm tôi, đè tôi ra giường, lần tay vào chỗ tôi giấu tiền.  Tôi cứ tưởng bở là...  Ai ngờ nó móc tiền rồi đi thẳng.

- Chị có nhìn rõ mắt nó không?

- Còn lạ gì nó nữa!  Thằng chồng khốn nạn của tôi thì sao lại không biết!

*       Ân Hận

    Ở một làng nọ có một chị kén chọn quá mà hoá ra muộn chồng. Mãi tới ngoài ba mươi tuổi mới lấy được chồng.     Ðêm tân hôn, sau cuộc ân ái xong thì chị ta bưng mặt khóc nức nở. Anh chồng thấy vợ khóc, thương tình, cố gắng an ủi. Anh ta nói:

    - Anh làm em đau lắm phải không? Anh xin lỗi.

    - Không đau! Chị vợ vùng vằn trả lời. Anh chồng lại kiên nhẫn thuyết phục:

    - Con gái, ai mà chẳng phải lấy chồng. Em trao cho anh đời con gái thì có gì mà phải ân hận, phải khóc?

    Nghe nói vậy, chị vợ càng khóc to hơn:

    - Vâng! Ðúng là em ân hận. Nếu biết lấy chồng mà được sướng như thế này thì em đã lấy chồng từ mười năm trước rồi mới phải.

    (Truyện này có một dị bản khác là: Có một anh lấy vợ muộn, đêm tân hôn, sau khi ân ái xong cũng ôm mặt khóc. Chị vợ thấy chuyện ngược đời, vì xưa nay người khóc phải là con gái, nên chị vợ bảo chồng: "Phụ nữ chúng em là người mất thì mới đáng khóc, còn đàn ông, là người được còn khóc nỗi gì?". Anh chồng trả lời: "Anh khóc đâu phải vì chuyện "được, mất" mà bởi vì ân hận, nếu anh biết lấy vợ mà sướng thế này thì anh lấy ngay từ hồi cha mẹ anh ép lấy cô bé ở quê rồi".
    Một dị bản khác có nội dung tương tự truyện trên nhưng khác ở chỗ, cô vợ lại không khóc ở đêm tân hôn mà sau đêm tân hôn về khóc bắt đền mẹ...).

*       Chân Chính, Chân Phụ

    Một anh bộ đội đóng quân ở làng quê và phải lòng yêu một cô gái người làng ấy.  Vốn là lính - là người đàng hoàng, đứng đắn nên anh đến nhà người yêu bao giờ cũng chào hỏi gia đình, nếu có muốn đi chơi bao giờ cũng xin phép.  Khổ một nỗi, ông già của người yêu rất kh ó tính, dẫu biết anh là người tốt nhưng ông vẫn xét nét, ngăn chặn.

    Một bận, anh tới chơi, cô gái ở trong bếp, còn ông bố thì đang bực tức việc gì.  Anh chào, ông già đáp "vâng".  Anh ta lân la cưa cẩm:

    - Dạ thưa bác, hôm nay bác có khoẻ không  ạ?

    - Cảm ơn!  Sức khoẻ của tôi đang ở trong bếp kia kìa, anh vào đó mà hỏi.

    Tưởng ông già đùa, anh lại nói tiếp:

    - Dạ, thưa bác... cháu xin phép bác cho cháu đưa em sang đơn vị để xem văn nghệ có được không ạ?

    - Không văn nghệ, văn gừng gì hết.  Tôi còn lạ gì cái vở của các anh, lấy lý do này lý do kia.  Ai biết anh đưa nó đi xem hay là anh đưa ra bụi ra bờ nào đó để nhỡ nó ễnh cái bụng lên thì chết tôi à...

    Anh bộ đội nghe vậy thanh minh:

    - Dạ, sao lại dám vậy ạ!  Thưa bác, chúng cháu phải giữ cho nhau, vì cháu yêu một tình yêu chân chính chứ ạ.

    Ông già cười và mỉa mai:

    - Tôi biết anh là chân chính rồi, mà tôi có sợ cái chân chính của anh đâu.  Tôi chỉ sợ cái chân phụ... của anh thôi.  Cái chân chính thì anh giữ được, còn chân phụ... anh làm sao giữ nổi?

*       Cấm Nói Tục

    Bữa cơm trưa đang diễn ra rôm rả.  Bố ngồi uống rượu, mẹ và con vừa ăn, vừa nói chuyện học hành.

    Con khoe với mẹ:

    - Mẹ ơi, hôm nay cô giáo chúng con dạy bài toán phân số khó ơi là khó, sợ ơi là sợ...

    Ông bố nghe đến đấy liền phùng má quát con:

    - Im ngay!  Ðồ láo toét, học với chả hành, đang bữa cơm mà mày dám nói chuyện phân ra đây à.  Tao lại đánh cho vọt cứt ra đằng mồm bây giờ.

*       Anh Xin Thề

Trong xí nghiệp nọ có một anh nổi tiếng là hay nói tục. Nói tục tới mức quen mồm.

Anh ta có cô bạn gái, muốn đến nhà cô ta chơi, cô gái thì ngại nỗi nhỡ anh ta quen mồm nói tục thì bố mẹ chê cười. Biết được tâm sự đó, anh ta an ủi:

- Em cứ yên tâm đi, đừng nghe bạn mồm thối như cứt ấy đơm đặt. Anh từ bây giờ sẽ không nói tục nữa đâu.

- Ðấy anh vừa nói tục là gì?

Anh chàng gân cổ lên cãi:

- Nói vậy mà là tục à, anh nói thối như cứt là sự thật đấy chứ.

- Nói vậy cũng không được! Anh p hải hứa không nói tục nữa thì em mới cho anh về nhà em.

- Ðược rồi. - Chàng trai nói ngay - Anh xin thề sẽ không nói tục nữa, mả cha mả mẹ đứa nào mà nói dối em. Nếu anh chót dại thì cứ lấy phân gio, cứt đái tống vào mồm anh. Thôi cho anh về ra mắt với ông bô, bà bô em đi. Anh muốn đến nhà em lắm, tiên sư bố mấy đời nhà đứa nào mà nói dối với em.

*       Chồng Xuất Bản

    Hai vợ chồng làm cùng ngành xuất bản sách.  Ðêm tân hôn của họ thật thơ mộng.  Họ nói với nhau đủ chuyện, từ chuyện yêu đương, gia đình, bè bạn, nghề nghiệp...

    Anh chồng ôm vợ âu yếm rồi đọc thơ:

        Sách mới cho nên phải đắt tiền

    Chị vợ cùng nghề, nghe chồng đọc liền ứng khẩu đọc tiếp luôn:

        Hôm nay xuất bản lần đầu tiên

    Anh chồng ghì chặt vợ vào lòng mình đọc luôn câu thứ ba:

        Anh còn tái bản nhiều lần nữa

    Chị vợ sung sướng đọc câu thơ trong tiếng thở:

        Em để cho anh giữ bản quyền.

*       Cái Biển

    Mùa hè, chị nọ đến một bể bơi thấy vắng vẻ liền cởi quần áo nhảy ào xuống tắm.  Ðang tắm thì có một đám đàn ông đi tới, họ cũng chuẩn bị xuống tắm.  Sợ quá, chị vội vơ lấy cái biển đang cắm ở đấy che chỗ kín của mình đi lên.  Vừa che vào thì toán đàn ông cười rộ lên, chị vội nhìn xuống thấy ngay dòng chữ: "Chỗ này sâu 1 mét".  Ngượng quá, chị vội vã quay mặt chữ vào phía mình.  Lạ quá, vừa quay tấm biển xong thì toán đàn ông lại càng cười dữ hơn.  Chị cuối xuống, thấy ngay dòng chữ: "Chỗ này dành cho nam giới".

*       Em Không Biết

    Có cô gái nông thôn ra thành phố làm việc, rồi đua đòi theo kiểu thành phố.  Sợ mọi người biết là người gốc nông thôn nên cứ gặp bất kỳ cái gì thuộc về thôn quê là cô gái nói ngay là "Em không biết".

    Một lần đi chơi với người yêu ra ngoại thành.  Vừa bước vào cổng nhà người quen, một chú chó chạy ra sủa "gâu, gâu, gâu".  Cô ta nói với người yêu: - Con thú gì đẹp quá vậy anh, mà nom nó hung dữ vậy nhỉ?

    Anh con trai chưa kịp trả lời thì con chó chạy xổ tới nhảy lên định cắn.

    Hoảng quá cô gái bấu chặt lấy tay người yêu hét ầm lên:

    - Chết giờ!  Chết giờ!  Chó, chó, chó...

    (Dị bản: Phần trên của truyện cũng tương tự.  Khác ở chỗ cô gái nhìn con gà trống bảo là con chim gì to quá, đẹp quá, rồi bảo người yêu mua mang về nuôi.  Dọc đường, chẳng biết vì sao, gà xổ lồng chạy, cô ta cuống quá kêu ầm lên: "Ai bắt giúp gà!  Con gà").

*       Thích Nằm Giữa

    Có hai vợ chồng trẻ.  Anh chồng mải làm ăn, suốt ngày chỉ lo làm ra tiền, nên tối về hễ đặt lưng xuống giường là ngủ ngay.  Chị vợ nằm trằn trọc mãi mà không ngủ được.  Cuối cùng, chị đưa tay sang lay chồng.  Anh chồng tỉnh dậy hỏi:

    - Em cần gì thế?

    - Em chẳng cần gì cả, nhưng em nằm ngoài sợ ma lắm.

    - Sợ ma thì nằm vào trong để anh nằm ra ngoài.

    - Ứ ừ!  Nằm trong, nhỡ có trộm nó sờ vào người em thì sao?

    Anh chồng mệt, lại buồn ngủ, nghe vợ nói vậy liền nói như gắt gỏng:

    - Nằm ngoài sợ ma, nằm trong sợ trộm, thế em thích nằm chỗ nào?

    - Ứ ừ!  Em thích nằm ở giữa cơ.  Nằm ở chỗ giữa này này.

    (Dị bản: Có anh chàng lỡ độ đường gõ cửa nhà một bà goá chồng ngủ nhờ.  Nhà chật chỉ có một cái giường và một cái màn.  Ðầu tiên, anh ta nằm dưới đất, bà goá muốn bảo anh ta lên nằm chung nhưng sợ xấu hổ mới bảo "Muỗi nhiều lắm, tôi cho anh gửi cái chân vào màn".  Anh này thò chân vào màn, sau bà lại bảol "Cho gửi thêm cái tay, vì tay để trần vậy thì muỗi đốt chết".  Về sau, biết ý anh này bảo "Tay, chân gửi rồi, còn người cho gửi nốt".  Rồi, anh lên nằm giường chung với bà chủ).

*       Sùng Ngoại

    Chị chàng bị chồng đánh một trận sưng tím mặt mày, đến tìm người bạn thân để giải bày tâm sự:

    - Thằng chồng mình nó đánh đấy.  Ðồ vũ phu, khốn nạn, không ngờ trước đây cậu bảo nó lành như vậy mà bây giờ nó cục súc, ức hiếp phụ nữ.

    - Nhưng sao nó lại đánh?

    - Ôi dào!  Cũng tại cái tật "sùng ngoại" của mình.

    - Thì đã sao!  Cái gì "ngoại" tốt thì ta dùng, ta thích, ngay lấy chồng là nhà nội, có con gửi sang nhà ngoại nữa là.  Nhưng đồ ngoại cậu thích là gì vậy?

    - Ngoại tình!  Có thằng cha "ga lăng" quá cứ thích mình nên mình ngoại tình tí thôi chứ có gì ghê gớm lắm đâu...

*       Oan

    Ở nông trường nọ có chị tính lẳng lơ, chẳng may quá đà để phải mang "bầu".  Thủ trưởng cơ quan gọi đến hỏi tra xác minh xem cha đứa bé trong bụng kia là ai, nhưng chị ta một mực không khai, mà cứ nhận là mình bị hiếp về ban đêm nên không tỏ được mặt người.

    Thủ trưởng cơ quan hỏi: - Thế, nó cao hay thấp?

    - Dạ, nó cao hơn em cả cái đầu.

    - Thế, nó hiếp ở đâu?

    - Dạ, ở ngay bãi đá gần cổng vào nông trường đấy ạ.

    - Thế, hiếp ở bãi đá, toàn đá cả thì nằm thế nào được?

    - Dạ, nó hiếp đứng ạ.

    Thủ trưởng cơ quan vặn tiếp:

    - Nó cao, chị thấp, mà chị bảo nó hiếp đứng thì sao tới được.  Ðúng là chị khai man trá rồi.

    Chị chàng nghe vậy vội giãy nảy lên mếu máo:

    - Ðúng mà, oan cho em.  Ðúng là nó hiếp đứng em mà.  Nó thì cao thật đấy, nhưng lúc ấy em phải cố kiễng chân lên mới được đấy chứ ạ...

    (Dị bản: Truyện này ở nông thôn, có chị vợ bộ đội đi chiến trường, sau cũng sa ngã chửa hoang.  Chủ nhiệm hợp tác xã gọi lên hỏi, chị ta trả lời là đang đi cấy lúa thì bị hiếp.  Chủ nhiệm vặn lại: "Bùn nước thế sao mà hiếp được?".  Chị trả lời: "Hiếp đứng".  Khi chủ nhiệm hỏi là ai, thì chị cũng nói là không biết.  Chủ nhiệm bảo: "Ban ngày ban mặt mà chị lại không biết mặt?"  Chị chàng trả lời loanh quanh, là nó "hiếp từ phía sau".  Chủ nhiệm lại vặn:  "Sao việc trầm trọng đến vậy mà không quay lại nhìn xem nó là ai?".  Chị trả lời:  "Em lúc ấy sợ quá mắt cứ nhắm nghiền cả lại nên chẳng thấy gì cả).

*       Chỗ Nào Cũng Thích

    Một đôi vợ chồng tổ chức đám cưới rất chu đáo.
    Ðêm ngủ với nhau, lúc thích quá chị vợ cứ kêu ầm lên.  Anh chồng đùa:

    - Em thích thế nào, tả cho anh nghe.

    Chị vợ không trả lời.  Lần thứ hai, lúc thích quá chị lại kêu.  Anh chồng hỏi đùa lần nữa:

    - Em thích thế nào tả cho anh nghe xem nào?

    Cô vợ trả lời:

    - Em không tả được.  Em chỉ thấy tất cả các "cơ quan đoàn thể" chỗ nào cũng thích.

*       Làm Khoán

    Ở thôn B có một anh chàng nổi tiếng là lười nhác, chẳng tham gia gì từ việc gia đình đến việc xã hội.  Biết chuyện, Ngọc Hoàng tức giận sai Thiên Lôi xuống trần giết chết thằng lười nhác này.  Đợi hôm mưa to gió lớn, Thiên Lôi cầm lưỡi tầm sét bay thẳng xuống nhà anh chàng lười thì bắt gặp ngay cảnh anh ta đang hì hụclàm "chuyện ấy" với vợ, mồ hôi nhễ nhại.  Thiên Lôi gọi Thổ Địa đến quát nạt:

    - Sao chúng mày báo cáo láo, chúng mày bảo nó lười, vậy nó đang làm gì mà chịu khó hì hục đến như vậy?

    - Dạ thưa!  Nó đang làm công việc đúc người đấy ạ.  Thổ Địa ấp úng trả lời.

    - Đúc người là một việc làm tốt, đáng khen.  À, mà này, cách gì mà làm nó nhiệt tình đến vậy?  Thiên Lôi vừa ngắm nhìn vừa hỏi.

    - Dạ, đó là cách làm khoán, làm theo phương thức khoán sản phẩm ạ

*       Thề

    Trong xí nghiệp nọ có một anh nổi tiếng là hay nói tục.  Nói tục tới mức quen mồm.

    Anh ta có cô bạn gái, muốn đến nhà cô ta chơi, cô gái thì ngại nỗi nhỡ anh ta quen mồm nói tục thì bố mẹ chê cười.  Biết được tâm sự đó, anh ta an ủi:

    - Em cứ yên tâm đi, đừng nghe bọn mồm thối như cứt ấy đơm đặt.  Anh từ bây giờ sẽ không nói tục nữa đâu.

    - Đấy anh vừa nói tục là gì?

    Anh chàng gân cổ lên cãi:

    - Nói vậy mà là tục à, anh nói thối như cứt là sự thật đấy chứ.

    - Nói vậy cũng không được!  Anh phải hứa không nói tục nữa thì em mới cho anh về nhà em.

    - Được rồi. - Chàng trai nói ngay - Anh xin thề sẽ không nói tục nữa, mả cha mả mẹ đứa nào mà nói dối em.  Nếu anh chót dại nói thì cứ lấy phân gio, cứt đái tống vào mồm anh.  Thôi cho anh về ra mắt với ông bô, bà bô em đi.  Anh muốn đến nhà em lắm, tiên sư bố mấy đời nhà đứa nào mà nói dối với em.

*       Chịu

    Một ông cũng có tuổi rồi, goá vợ sớm, sống bên cạnh nhà bà béo.  Hôm mất điện, bà béo sang xin lửa, lúc cúi người xuống thổi lửa, bà ta lỡ đánh một cái rắm.  Ông lão tuy yếu nhưng vẫn còn "máu dê" nên bày chuyện bắt đền:

    - Chết thật, bà làm thế thì ông thổ công nhà tôi sợ mất cả vía rồi còn gì.  Khôn hồn thì bà phải nằm xuống đây để tôi thu vía lại mới được.

    Bà béo nằm xuống cho ông "thu vía" xong một lần.  Ông lão mệt quá nằm im chẳng buồn ngồi dậy.  Bà béo nằm bên cạnh, sung sướng vươn tay rồi bất thình lình lại đánh một chiếc rắm nữa.  Ông lão nghe thấy liền rền rĩ trong mồm:

    - Chịu! Chịu!  Lần này bà có ỉa ra nhà tôi thì tôi cũng chịu chứ không phải cứ cố rặn rắm ra đâu.

*       Còn May

Cô gái đi khám bệnh về kể cho mẹ nghe:

- Eo ơi, con sợ cái ông bác sĩ, khám tim cho con, cứ bảo là quên ống nghe ở nhà nên cứ áp tai vào ngực con, mẹ ạ.

- Vẫn còn may đấy.  May là thằng ấy nó mới quên ống nghe ở nhà chứ nó bảo quên ống tiêm ở nhà thì hỏng cả một đời con gái đấy con ạ. - Bà mẹ từ tốn giải thích.

*       Điện Báo Mật

Hai anh bạn rất thân nhau.  Một lần có một anh phải đi công tác xa, bèn nhờ bạn của mình ở nhà để ý vợ giúp mình, nếu có gì thay lòng đổi dạ thì báo ngay cho biết.  Anh ta vừa đi được một thời gian thì cô vợ ở nhà đã bắt bồ với người khác.  Người bạn ở nhà biết chuyện muốn báo cho bạn mình, liền ra bưu điện đánh một bức điện báo "mật".

Anh ta nghĩ nát óc, chẳng lẽ nói là vợ nó ngoại tình thì bưu điện họ cười cho, mà cũng chưa chắc chắn quả tang rồi sau này mang vạ vào thân.  Cuối cùng, anh ta liền đánh ngay bức điện mật báo là: "Ngoài này, giá áo thì lên, giá quần tụt xuống, giá chổi phất trần lên lên xuống xuống, ra ngay kẻo hỏng việc nhà".

*       Đo... Nhét

Có một chị sắp được lưu học ở Liên Xô (cũ) nên rất miệt mài học tiếng Nga.  Để tập nói được tốt hơn, hàng ngày chị ta cũng nói tiếng Nga với chồng.  Khổ một nỗi ông chồng lại không sành tiếng Nga.  Chị ta bảo:

- Nếu em nói, anh không đồng ý thì anh nói NHÉT, còn đồng ý thì anh nói ĐA vậy thôi.

Thế là, mặc cho vợ nói gì thì anh ta cứ luôn mồm nói NHÉT, ĐO, ĐO, NHÉT... Bên nhà hàng xóm có chị xa chồng từ lâu, thấy vợ chồng nhà kia lúc nào cũng NHÉT, ĐO, liền chửi đổng:

- Tổ cha nó, người ta xa chồng hàng mấy năm chẳng sao, đằng này nó mới chuẩn bị đi xa mà đã suốt ngày bắt chồng ĐO rồi NHÉT, NHÉT rồi lại ĐO... để làm khổ người ta chứ.

*       Vợ Chồng Bác Sĩ

Hai vợ chồng bác sĩ tính vốn đã lăng nhăng theo kiểu "ông ăn chả bà ăn nem".  Nhưng, cả hai người không ai nhận mình là lăng nhăng cả.

Một lần chồng bắt được vợ đang hú hí ấp mặt vào người tình.  Chị ta giải thích:

- Em để quên ống tai nghe ở nhà nên phải áp tai để nghe bệnh đấy mà.

Lần khác, vợ bắt được chồng đang nằm trên giường người tình.  Anh ta giải thích:

- Cô ta là bệnh nhân tim, bị ngất.  Anh đang phải hô hấp trực tiếp đấy em ạ.

*       Để Im Xem Sao

Một chị chạy đến đồn công an trình báo về việc mất trộm.  Chị ta kể:

- Đầu tiên là tôi thấy thằng trộm cậy cửa để chui vào trong nhà.  Tôi sợ nhưng cứ để im xem sao.  Nó vào nhà đi thẳng vào giường tôi nằm.  Tôi vẫn để im xem sao.  Nó sờ vào người tôi tìm tiền, sau đó sờ khắp người tôi.  Tôi vẫn để im xem sao.  Nó sờ người, rồi sau thì nằm đè cả lên người tôi.

- Rồi sao nữa?  Anh công an hỏi:  Nó đè lên người chị mà chị vẫn để im xem sao à?

- Dạ thưa!  Đến lúc ấy thì tôi chẳng biết trời mô đất mô nữa ạ.

Anh công an cười rồi dặn:

- Nếu thế thì đêm nay thế nào nó cũng mò đến nữa.  Chúng tôi sẽ phục kích bắt cho chị.

Chị mất trộm nghe vậy tỏ vẻ vui mừng hẳn lên:

- Vâng!  Xin các anh cứ phục kích ở ngoài, hãy cho nó vào nhà để im xem sao đã nhé.

 


22-04-2011


Tìm kiếm
ĐƯỜNG DÂY NÓNG
Ông Phạm Văn Hậu (Phó Chủ tịch tỉnh kiêm Trưởng ban)
Điện thoại: 090 3053 433
 
E-mail: vanhau@ninhthuan.gov.vn

Trương Thị Liễu (Phó Trưởng ban)
Điện thoại: 091 3930 363
E-mail:truonglieuxd79@yahoo.com.vn

Ông Đỗ Quốc Trí (Phó Trưởng ban)
 Điện thoại: 091 3133 218
 
E-mail:trquc@yahoo.com.vn

 

GÓP Ý VĂN BẢN PHÁP LUẬT

THÔNG TIN DOANH NGHIỆP CẦN BIẾT

VĂN BẢN MỚI CẦN BIẾT

LIÊN KẾT